Những câu chuyện cuộc sống

Những câu chuyện cuộc sống

1. CÁI CỐI XAY TIÊU

Bà Năm Miếu sống trong một cái miếu nhỏ gần nhà tôi. Nhớ khi tôi còn nhỏ, khách thập phương đến cúng vái tập nập và bà Năm Miếu cũng ấm no với đồ cúng bỏ lại. Nhưng khi bà Năm Miếu già dần, già dần thì khách thập phương cũng thưa dần, thưa dần đến khi không còn ai đến cúng bái nữa nên bà Năm Miếu cũng không còn gì để ăn, để mặc và cũng không còn cả sức khoẻ để đi làm thuê làm mướn cho ai. Thế là bà cứ đến nhà tôi mà “mượn”. Có khi bà mượn vài lon gạo, ít thanh củi, vài muỗng mở, một ít đường, nửa chén nước mắm. Nói chung là bà” mượn” nhiều thứ lắm, mượn đủ để có một bữa cơm.

Chưa kể bà còn “ mượn” vài đồng để mua trầu nhai cho đỏ miệng. Nhà tôi khi ấy cũng không dư dả gì nên cái kiểu mượn hoài không trả đó của bà làm chị em tôi có khi tử tế, có khi khó chịu.Một hôm má tôi bảo:” Con qua mượn bà năm Miếu cái cối xay tiêu dùm má”

Tôi tròn mắt: “ Ủa nhà mình có cối xay tiêu rồi mà mượn chi má?”Má nhìn thẳng vào mắt tôi nhẹ nhàng nói: “ Bà năm Miếu trăm cái điều nhờ mình. Chuyện đó cũng không dễ chịu chút nào đâu con. Lâu lâu mình tìm cái để nhờ lại cho bà vui, để bà thấy bà cũng có cái để “ có qua có lại” với mình thì bà sẽ dễ chịu hơn…

Bây giờ khi giúp ai điều gì hơi nhiều hơi đều, tôi thường tìm cách “ xin xỏ” lại một chút gì đó để người nhận được nhẹ lòng.

Những câu chuyện cuộc sống

2. CON MÌNH, CON NGƯỜI TA

Sáng hôm sau ngày cưới đứa con dâu đầu, mấy bà cô đến chơi thấy má tôi đang quét nhà. Cô tôi nói:

– Có dâu con rồi sao chị còn phải dậy sớm quét nhà vậy?

Má tôi không ngẩng đầu lên nhìn cô mà vẫn vừa tiếp tục quét tước dọn dẹp, vừa trả lời:

– Đêm qua khách khứa tiệc tùng xong tụi nó đuối rồi nên giờ cứ để tụi nó nghỉ. Ngày thường mình làm được thì bây giờ mình cũng làm được thôi mà cô.

– Vậy chị cưới dâu chi?

– Cưới dâu cho con trai mình có vợ, cho con gái người ta có chồng. Cưới dâu đâu phải mua” con ở” về nhà làm công chuyện cho mình.

– Con dâu nào gặp chị thiệt là có phước.

– Thì cô nghĩ đi. Con người ta bỏ cha bỏ mẹ tới ở với mình thì mình phải thương hơn. Biết đâu con mình về nhà người ta còn tệ hơn nữa thì ai soi mói cho.

Và nhờ má sống như vậy nên dâu rể nào cũng yêu quí má hết lòng. Khi đứa con nào có điều kiện là má thúc hối ra riêng. Một điều buồn cười là chính những đứa con ruột của má còn muốn ra riêng hơn “những đứa con mượn “từ nhà người ta.

3. NGỖNG ĐỰC

Tôi có ba em trai. Đứa nào cưới vợ xong cũng nín luôn ba bốn năm chẳng đẻ chữa gì cả. Các bà cô, bà dì tôi cứ theo trêu má tôi:

– Sao chị toàn rước mấy con ngỗng đực về không vậy?

Má tôi thản nhiên đáp:

– Không có con, tụi nó còn khổ tâm hơn mình. Mà đẻ ra cũng là tụi nó lo, tụi nó nuôi thì mình thúc hối chi cho tụi nó thêm khổ tâm hả cô.

4. ĐỂ NÓ ĐI ĐI

Chị lớn của tôi là đứa con gái mẹ yêu quí nhất. Năm mươi ba tuổi chị bị đột quỵ và hôn mê sâu. Bác sĩ khuyên gia đình lo hậu sự cho chị vì chị sẽ không có khả năng tỉnh lại mà cho dù chị có tỉnh lại được, chị cũng sẽ sống đời thực vật cho đến cuối đời.

Xe cấp cứu đưa chị về với bình oxy trợ thở. Bác sĩ bảo: “ Cứ ngưng tay bơm là chị sẽ đi…”

Ba tôi nói: :” Còn nước còn tát. Nó có bốn đứa con thì mỗi đứa lần lượt thay nhau bóp oxy cho mẹ, thay nhau chăm cho mẹ mình”. Ông phản đối chuyện rút ống thở cho chị tôi “ đi”.

Đứa con gái lớn gào khóc, nó cũng không chịu để mẹ nó đi bằng cách rút ông thở.

Đôi mắt ráo hoãnh không hồn, má tôi nói:” Cho nó đi đi. Đừng để nó nằm đái ỉa một chỗ. Bây giờ chưa cực khổ chăm sóc thì nói dễ, tới khi thấy vướng bận ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống tương lai sự nghiệp thì sẽ nói khác. Để nó nằm đó ba ngày thì thương. Ba tuần thì chán. Ba tháng thì ngán. Ba năm thì oán”.

Khi chị “ đi”, Má không khóc nhiều nhưng ngay sau đó, trí nhớ của má tự nhiên bị sụt giảm nghiêm trọng.

St Văn Mỹ Lan.


Bài viết được đề xuất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *